Vậy là tôi đã được xuất viện, trở về nhà của Khả Di. Một căn biệt thự sang trọng nằm ở ngoại ô thành phố. Ô, đây là một tiểu thư nhà giàu! Tôi không giấu vẻ ngạc nhiên, nét mặt ngơ ngơ, ngác ngác. Phải rồi, tôi đâu phải Khả Di nên tất cả đều xa lạ với tôi. Ông ba đẹp trai đón tôi về nhà rồi lại đi làm tiếp, chỉ còn bà nội và bà giúp việc. Bà nội đưa tôi lên phòng rồi xuống tầng dặn dò người giúp việc nấu bữa sáng cho tôi.
Một mình trong căn phòng, tôi mới thoải mái đặt lưng xuống giường. Wow, cảm giác thật là thoải mái. Căn phòng rộng vừa đủ cho một cô con gái sống đầy đủ, tiện nghi: một chiếc giường nệm êm ái, một tủ đồ lớn, kế bên là tủ để giày dép, nón, túi xách và vật dụng linh tinh, một cái bàn học và một bàn trang điểm với đủ loại kem, phấn... nhưng bao trùm vẫn là không khí trầm mặc, buồn bã. Tại sao? Có lẽ do màu sắc trang trí trong căn phòng. Một đứa con gái mới lớn, sức sống căng tràn, điều kiện sống đầy đủ mà bao cô gái mơ ước như Khả Di lại không có một chút màu tươi tắn. Gần như tất cả đồ đạc trong phòng đều dùng màu ghi xám hoặc đen trắng. Xì tai của cô gái này cũng độc thật đó!
Tôi bỗng chú ý đến một tấm ảnh đặt trên bàn học. Trong ảnh là một người phụ nữ rất đẹp, gương mặt thanh thoát, nụ cười tươi tắn. Tôi ngồi dậy, đến bên bàn, cầm tấm ảnh đưa lên để quan sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572441/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.