Sáng hôm nay khí trời dễ chịu vô cùng. Tôi nhờ hộ lý vén tất cả màn cửa sổ lên. Bầu trời trong xanh, nắng nhẹ, gió mơn man trên làn da làm bừng lên sức sống trong tôi. Cảm giác này lâu lắm rồi tôi chưa được tận hưởng. Cảm giác đau đớn, nặng trĩu, khó thở đã hành hạ tôi suốt một thời gian dài. Tôi chợt nhớ ra suốt những ngày tháng ấy, căn bệnh ung thư như nuốt chửng tôi, nghiến ngấu từng chút trong cơ thể tôi để rồi một ngày tôi như vỡ tung. Tôi rùng mình, không muốn nhớ lại cảm giác ấy chút nào.
Bà nội giúp tôi vệ sinh. Tôi đã đi đứng được nên cảm thấy thoải mái. Bà nhìn tôi rồi cười:
Hôm nay sắc mặt con tươi lên nhiều rồi đó. Ngồi lên giường đi rồi bà lấy thức ăn cho nha!
Tôi khẽ gật đầu. Ngày mai là tôi được ra viện rồi mà, tôi sẽ thực sự sống cuộc sống của Khả Di, với những mối quan hệ của cô gái ấy. Có gì đó nôn nao trong lòng tôi. Một cô gái mười tám trẻ trung nhưng ngạo mạn, thích sống một cuộc sống phóng túng bên ngoài nhưng về nhà lại thu mình trong căn phòng của mình, khép kín với mọi người trong gia đình. Đó là những gì tôi biết được từ bà nội của Khả Di. Có lẽ, cô gái này gặp nhiều uẩn khúc trong cuộc sống gia đình nên nội tâm phức tạp như thế. không biết đáng thương hay đáng trách nữa! Thật ra, tôi cũng chỉ biết có một chút về chủ nhân của cơ thể này thôi, hình như mọi người vẫn đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572440/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.