Một tuần đã trôi qua, tôi sống trong sự yêu thương, chăm sóc của bao nhiêu người. Cái gọi là gia đình, bạn bè sao mà ấm áp quá! Thân thể của cô gái mười tám này hồi phục rất nhanh, bác sĩ nói vài ngày nữa là tôi có thể xuất viện rồi. Tôi vẫn hoang mang với bao ký ức ùa về. Tôi vẫn không thể nhớ nổi tên tôi là gì, nhà tôi ở đâu. Nhưng có một điều tôi dám chắc chắn là tôi không phải Khả Di, chủ nhân của cơ thể này. Những hình ảnh lúc ẩn, lúc hiện trong tâm trí khiến tôi biết rằng tôi là một cô giáo dạy văn đã về hưu. Nào là những cô gái thanh niên xung phong trên chiến trường Trường Sơn của Lê Minh Khuê, nào là anh thanh niên trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m... tất cả hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi. Vậy còn Khả Di, cô bé này ở đâu trên cõi trần này, hay là em đã... Bất giác, nước mắt tôi tuôn ra, không hiểu vì sao?...
- Ăn cháo nha, Khả Di! Mình đổ ra tô rồi nè!
Tôi giật mình quay lại. Người bạn cùng lớp đã đưa tô cháo yến đến trước mặt tôi. Mấy hôm nay, ngày nào bạn ấy cũng đến thăm tôi và mang cho tôi đủ thứ: trái cây, bánh kẹo, cháo... Bạn ấy là Thiên Lạc, lớp trưởng của lớp 12A1 cũng là người đã cứu Khả Di. Bạn ấy rất tốt với tôi, tình cảm của bạn ấy vừa nhẹ nhàng, vừa nồng ấm ngọt ngào. Hóa ra thanh niên trẻ không chỉ nhí nha nhí nhô, hời hợt, trẻ trâu như tôi vẫn nghĩ. Nhưng sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572439/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.