"Thiếu phu nhân" - tiếng Tiểu Mỹ vang lên.
Lạc Đình Ân đang ngủ thì nghe tiếng gọi, cô cố mở mắt ra.
"Tiểu Mỹ hả?"
"Em đây. Em xin lỗi mấy hôm vừa rồi em không đến thăm thiếu phu nhân được."
Lạc Đình Ân mỉm cười:
"Không sao đâu, em có đến là được rồi."
"Thiếu phu nhân sao rồi ạ?"
"Chị không sao!"
Lạc Đình Ân chợt nghĩ lại, hôm ấy cô bị trượt chân ngã, rõ ràng là có vấn đề. Căn biệt thự trước giờ rất sạch sẽ, không hề có vết bẩn. Tại sao lại có thứ gì khiến cô trượt ngã.
"Hôm nay em làm cơm mang đến cho thiếu phu nhân này. Em lấy cho chị ăn nhé."
Ánh mắt cô ngước lên nhìn Tiểu Mỹ. Không lẽ cô gái Tiểu Mỹ này có vấn đề. Cô ta là người làm, nhà là do cô ta lau. Rất nhiều suy nghĩ, dự đoán hiện lên trong đầu Lạc Đình Ân
"À thôi, đợi tí nữa. Chị vừa ăn trái cây xong, chưa đói." - Lạc Đình Ân từ chối ăn.
"Nhưng tí nữa chị phải ăn hết đấy. Chứ không mất công em làm."
"Được rồi, được rồi. Chị sẽ ăn hết."
"Vậy em ngồi đây đợi chị ăn hết rồi về!"
Lạc Đình Ân bất lực. Canh mình hả trời. Cô quay sang cười ngượng ngạo:
"Thôi, nhà còn nhiều việc, em về đi. Chị tự ăn được mà. Chị lớn rồi chứ có phải trẻ con đâu"
"Vậy thôi em về. Lát chị nhớ ăn hết nha"
Cô đồng ý, Tiểu Mỹ mới về.
Nhưng Lạc Đình Ân cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778619/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.