Một tuần sau đó, Lạc Đình Ân càng tồi tệ hơn, nhưng dĩ nhiên là cô giả vờ. Những hộp cơm mà Tiểu Mỹ đem đến cho cô trong một tuần qua đều có độc.
Sau một tuần, Lạc Đình Ân xin về nhà vì cô không chịu nổi mùi của bệnh viện. Xuất viện về nhà, Triệu Minh Hàn đưa cô vào phòng của mình.
"Phòng em bên này cơ mà!" - Lạc Đình Ân nói.
"Anh với em là vợ chồng, không lẽ không chung phòng được."
"Em không muốn phiền đến anh. Đưa em vào phòng em đi"
Triệu Minh Hàn đành chịu thua, anh đưa Lạc Đình Ân về phòng.
Từ khi về nhà, cô không ra ngoài, chỉ ở trong phòng như người tự kỉ. Cũng chán. Nhưng đã lỡ diễn rồi thì diễn cho hết. Cô cũng cố làm lơ Triệu Minh Hàn, luôn tỏ ra buồn chán.
"Chào, tôi đến kiểm tra cho Lạc Đình Ân" - Tiếng bác sĩ Cẩn Mai dưới nhà khiến Lạc Đình Ân nhẹ cả người. Cuối cùng cũng có người để nói chuyện.
Cẩn Mai vừa lên đến phòng, Lạc Đình Ân đã chạy ra đón rồi đóng sập cửa lại.
"Chị, may quá chị đến rồi, chứ em cứ ở đây chắc chán chết"
"Sao rồi, không bị lộ gì chứ?" - Cẩn Mai hỏi.
"Dĩ nhiên là không rồi, em diễn hơi bị tốt. Kì này thành công, em không quên ơn chị đâu!" - Lạc Đình Ân cười tươi.
"À mà người muốn hại em có phải cô bé giúp việc đó không?" - Cẩn Mai thắc mắc.
"Nó chứ ai nữa chị. Mà chị biết nó hại em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778616/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.