Tiếng vỗ tay từng nhịp một phát ra từ ngoài cửa, Lạc Đình Ân bước vào, khuôn mặt không tức giận mà rất hài lòng. Thấy cô, Triệu Minh Hàn cuống cuồng:
"Lạc Đình Ân, em...chân em... Chuyện này không như em nghĩ đâu. Là anh say, anh không biết gì cả."
"Thiếu phu nhân, chị lừa mọi người sao? Chân chị đâu có bị làm sao!" - Tiểu Mỹ nói với giọng quở trách.
Đúng là đồ giả tạo. Lạc Đình Ân nhếch mép.
"Bé con, mày nghĩ mày có quyền lên tiếng à?"
"Chị... chuyện này là do thiếu gia, không phải tại tôi. Còn chuyện chị giả vờ tàn phế là sao hả?" - cô ta vẫn giả ngây giả ngô.
"Nếu tao không giả bị tàn phế, thì làm sao tao biết được mày đang có âm mưu gì!" - Lạc Đình Ân đập lên giường 1 tập giấy - "Đừng tưởng tao không biết chính mày là người hạ độc tao trong những hộp cơm, chính mày làm trơn cầu thang để tao bị ngã."
Tiểu Mỹ trợn tròn mắt. Sự sợ hãi bắt đầu in rõ trên khuôn mặt cô ta. Triệu Minh Hàn giật lấy tập giấy xem. Đều là kết quả xét nghiệm lượng thuốc độc lớn trong hộp cơm.
"Khốn nạn" - Triệu Minh Hàn tức giận.
"Thiếu gia, thực sự chuyện này..." - Tiểu Mỹ vẫn cố giải thích.
Chát! Một cái tát thẳng vào mặt Tiểu Mỹ
"Còn dám chối cãi à? Đồ hồ ly tinh! Cút ra khỏi đây. Ngay lập tức!" - Triệu Minh Hàn không thể kìm chế được nữa.
"Thiếu gia ơi, cho em một cơ hội nữa đi. Em sai rồi" -
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778614/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.