Lạc Đình Ân tắm rửa sạch sẽ, vệ sinh cá nhân rồi đi xuống nhà bếp, thấy nguyên một đống đồ ăn ngon trên bàn kèm một tờ giấy
"Bà xã, em dậy rồi ăn sáng nhé. Đồ ăn anh nhờ Lạc Đình Nhi nấu cho em đấy. Tối anh sẽ về sớm với em. Yêu em!"
Lạc Đình Ân mỉm cười. Từ bao giờ mà anh lại trở thành người dịu dàng, lãng mạn vậy chứ. Mới hôm nào còn lạnh lùng, quát mắng cô cơ
mà. Nhưng giờ, cô đang cảm thấy rất hạnh phúc.
[Triệu Thị]
"Mộc Tư, Tiểu Mỹ sao rồi?" - Triệu Minh Hàn hỏi thư kí Mộc.
"Dạ giám đốc yên tâm, đêm qua em cho cô ta uống thuốc cho ngủ thiếp đi rồi vứt cô ta ở rừng. Nửa đêm tỉnh dậy, cô ta không phát điên mới lạ."
"Cậu chắc là không hại đến tính mạng cô ta chứ?" - Triệu Minh Hàn có chút lo lắng
"Dạ, nếu có ảnh hưởng đến tính mạng thì là do cô ta tự làm chứ không liên quan đến mình đâu. Ngài yên tâm đi." - Thư kí Mộc khẳng định lại lần nữa.
"Tốt. Tiền thưởng của cậu đây!" - Triệu Minh Hàn lấy ra một cái phong bì đưa cho thư kí Mộc..
Mộc Tư cảm ơn rối rít rồi rời khỏi phòng.
[Ở nhà]
"Ôi em kể chị nghe hahaha, khuôn mặt cô ta lúc ấy trong thật đáng đời. Năn nỉ van xin, em không tha hahaa" - Lạc Đình Ân ngồi trên ghế vừa ăn vừa gọi điện kể cho Cẩn Mai.
"Mà giờ cô ta sao rồi?" - Cẩn Mai hỏi.
"Em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778612/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.