Ngón tay Lạc Đình Ân giật giật. Cô lờ đờ mắt ra, một ánh sáng chói lọi chiếu vào. Cô quay sang nhìn bên cạnh mình, thấy Triệu Minh Hàn ngồi ngủ cạnh giường, Lạc Đình Nhi ngồi tựa vào ghế ngủ.
Lạc Đình Ân nhúc nhích người, khiến Triệu Minh Hàn tỉnh dậy
"Lạc Đình Ân, em tỉnh rồi!" - Triệu Minh Hàn vội thốt lên.
Lạc Đình Nhi nghe thấy cũng thức dậy, cô vội đi gọi bác sĩ. Bác sĩ nói Lạc Đình Ân đã ổn. Hai người đều thở phào nhẹ nhõm.
"Trời ơi Ân Ân, có biết làm chị sợ lắm không?"
"Chị hai, em nằm đây bao lâu rồi?"
"Hai ngày rồi!"
Lạc Đình Ân chống tay lên giường đẩy người dậy. Triệu Minh Hàn vội đỡ cô dậy, để cái gối đằng sau cho cô tựa.
"Sao em lại dại dột như thế. Có chuyện gì cứ đánh cứ chửi anh đây nài. Sao lại tự sát?" - Triệu Minh Hàn trách
"Tự sát?" - Lạc Đình Ân khá ngạc nhiên khi nghe Triệu Minh Hàn nói ra từ này - "Tôi...tôi đâu có tự sát"
Triệu Minh Hàn và Lạc Đình Nhi nhìn nhau với ánh mắt sững sờ
"Tôi đâu có ngu mà đi tự sát. Chỉ vì dăm ba câu nói vớ vẩn của một tên đàn ông mà làm thế quả không đáng." - Lạc Đình Ân nói tiếp, từng lời của cô thốt ra một cách dõng dạc, mỉa mai
Triệu Minh Hàn biết cô đang nói mình, anh chỉ dám cúi mặt, không đáp lại.
"Vậy sao em lại nằm đây? Xảy ra chuyện gì?" - Lạc Đình Nhi hỏi
Lạc Đình Ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778620/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.