Bốn tháng ròng rã trôi qua kể từ ngày Triệu Minh Hàn nằm viện, cái thai của Lạc Đình Ân giờ đã 5 tháng, cô rất hay khó chịu, cáu gắt. Công việc ở Triệu Thị thì cô vẫn điều hành, nhưng Chu Tinh Lăng không cho phép cô làm việc quá sức.
Hôm ấy, Lạc Đình Ân lại đến bệnh viện như mọi ngày. Triệu Minh Hàn vẫn nằm đấy, vẫn không có gì thay đổi. Ngày nào cô cũng ngủ ở bệnh viện với anh, sáng lại đi làm ngay. Vậy mà cô vẫn cố gắng, không tỏ ra mệt mỏi.
1h đêm, Lạc Đình Ân gục bên giường bệnh của anh ngủ say. Triệu Minh Hàn bỗng chớp chớp mắt, thấy xung quanh tối đen, anh tưởng mình đã chết rồi cơ, cho đến khi anh thấy Lạc Đình Ân ngủ gục bên cạnh giường.
Anh nhìn, cái thai đã lớn. Anh không biết mình đã nằm đây bao lâu, nhưng nhìn cái thai là anh đủ hiểu đã lâu lắm rồi. Chắc khoảng thời gian ấy, Lạc Đình Ân vất vả, mệt mỏi lắm. Rồi anh lại lo lắng cho Triệu Thị, cho mọi người và cho cả ba mình nữa.
Nhìn cô ngủ say, Triệu Minh Hàn không lỡ đánh thức. Nhưng anh không kìm lòng được. Anh nhẹ nhàng dang tay ôm cô khiến Lạc Đình Ân giật mình tỉnh giấc.
"Triệu Minh Hàn, anh tỉnh rồi?" - Cô vui mừng khi thấy vòng tay ấy ôm mình. Cô vội vàng chạy ra bật điện, rồi gọi bác sĩ. Thấy dáng vẻ vội vã của cô mà Triệu Minh Hàn chỉ biết nhìn cô mà cười.
Nghe tin, Chu Tinh Lăng, Lạc Đình Nhi, bà Doãn Lệ và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778565/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.