Hai đứa bé con của Lạc Đình Ân đều khoẻ mạnh. Mọi người quyết định đặt tên cho bé trai là Triệu Minh Thành và bé gái là Triệu Đình Vân. Hai bé đều có nét khôn ngô tuấn tú của Triệu Minh Hàn, vừa có nét trẻ trung, xinh xắn của Lạc Đình Ân. Từ ngày có hai bé, gia đình Lạc Đình Ân luôn đầy ắp tiếng cười.
Chẳng mấy đã một năm trôi qua, Triệu Minh Thành và Triệu Đình Vân đã được một tuổi. Lạc Đình Ân lúc nào cũng tất bật. Một đứa thôi đã khổ rồi, đây lại còn hai đứa.
"Tiểu Thành, bỏ cái cốc xuống!"
"Tiểu Vân, đừng trèo lên cầu thang, ngã đấy!"
"Tiểu Vân, uống sữa đi con!"
"Tiểu Thành, con lại đi vệ sinh ra nhà rồi!"
Cô không khác nào bảo mẫu cho hai đứa nhỏ. Triệu Minh Hàn thì luôn vùi đầu bên công việc, nhưng anh vẫn luôn về sớm để phụ cô trông con.
Hôm ấy, vẫn như thường ngày, Lạc Đình Ân đang trông hai đứa bé, bà Lương Hiên đang nấu ăn, tiếng chuông cửa vang lên. Bà Lương Hiên đang định chạy ra thì cô nói:
"Dì cứ nấu ăn đi, để con mở cho!"
Lạc Đình Ân rời hai đứa con ra mở cổng. Cánh cổng mở ra, một cô gái đứng ngay trước mặt cô, khép nép, cúi mặt.
Tiểu Mỹ, lại là cô ta? Mà hình như cô ta hết điên rồi. Lạc Đình Ân nhớ hồi trước cô kêu thư kí Mộc đem cô ta đến trại tâm thần vứt, có thể đã được chữa trị. Giờ cô ta quay lại đây làm gì?
"Sao lại là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778563/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.