Lạc Đình Ân rời khỏi đồn cảnh sát, nhưng cô không muốn về nhà mà lại vào bệnh viện. Lúc nào cô cũng muốn nhìn anh, chờ từng giây từng phút anh tỉnh lại. Cô muốn khi Triệu Minh Hàn tỉnh lại, người đầu tiên anh trông thấy phải là cô.
Cẩn Mai vừa tan làm, cô đi từ bệnh viện ra thì gặp một cô gái ăn mặc xộc xệch, tóc tai bù xù thật đáng sợ. Hình như cô ta bị điên. Cẩn Mai cố làm lơ đi, nhưng cô gái kia thấy cô thì chạy lại trêu đùa khiến cô sợ hãi.
Lạc Đình Ân vừa đến, cô thấy như vậy vội chạy vào đẩy cô gái kia ra. Nhưng hình như Lạc Đình Ân nhận ra điều gì đó. Tiểu Mỹ? Là cô ta? Dù cô ta có điên hay có chết, Lạc Đình Ân cũng không quên được mình đã từng căm hận Tiểu Mỹ như thế nào. Đúng như Triệu Minh Hàn nói, cô ta sẽ không chết mà chỉ bị điên. Đây chính là hình phạt.
Lạc Đình Ân rút điện thoại gọi cho Mộc Tư:
"Alo thư kí Mộc, anh đến bệnh viện đem con điên Tiểu Mỹ này ra trước cổng bệnh viện tâm thần vứt đi. Đừng để nó làm phiền mọi người."
Nói rồi, Lạc Đình Ân lôi Cẩn Mai đi. Tiểu Mỹ ngẩn ngơ chạy ra trước mặt Lạc Đình Ân làm trò. Chát! Lạc Đình Ân tát thẳng vào mặt Tiểu Mỹ
"Cút!"
Tiểu Mỹ ngồi xuống đất khóc thút thít như một đứa trẻ. Một lúc sau, Mộc Tư đến và lôi cô ta đi.
Cẩn Mai về rồi, Lạc Đình Ân mới vào viện thăm Triệu Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778568/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.