Đôi khi Mạc Tang Du thật sự rất khâm phục bản thân, cô vậy mà có thể chịu đựng Vân Thụy lâu đến vậy. Đồ đầu gỗ chết bầm, khúc gỗ bự, gỗ ngàn năm!
Cô chưa từng thấy ai chậm tiêu hơn Vân Thụy!
Lần đầu tiên Mạc Tang Du muốn tỏ tình là lúc bắt được tội phạm. Trên đường về, hai người họ đi chung một xe, theo sau xe cảnh sát. Mạc Tang Du nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, nói: "Thời tiết đẹp quá."
Vân Thụy vừa lái xe vừa đáp: "Đúng là đẹp thật."
Mạc Tang Du nói: "Chị Vân, chị có đói không?"
Vân Thụy quay đầu nhìn cô: "Em đói à?"
Mạc Tang Du nói: "Hơi hơi."
Vân Thụy cười: "Đưa người đến nơi rồi chúng ta đi ăn chút gì đó."
Mạc Tang Du hai mắt sáng rỡ: "Dạ."
Sau đó, khi cô đang hết lòng mong đợi chỉ có hai người ở riêng, nói vài lời thân mật, tiện thể dò xét thái độ của Vân Thụy, thì Vân Thụy lại dắt cả đội ào ào đi ra. Mạc Tang Du lúc đó khóe miệng co giật. Vân Thụy đi đến bên cạnh cô, hỏi: "Tiểu Mạc, em muốn ăn gì?"
Muốn ăn gì sao?
Cô chẳng muốn ăn nữa.
Lần thứ hai là lúc nghỉ ngơi ở văn phòng. Hai người cầm trên tay thiệp cưới của đồng nghiệp, cô nửa đùa nửa thật hỏi Vân Thụy: "Chị Vân, khi nào chị cho tụi em uống rượu mừng đây?"
Cô biết Vân Thụy đến người yêu còn chẳng có.
Càng biết cô ấy chỉ lo công việc. Nghe nói trong đội có người từng theo đuổi Vân Thụy, kết quả bị cô ấy kéo đi huấn luyện thêm hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-ngu-suong/4905091/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.