Hồi mới tập nấu ăn, Vân Thụy không rành lắm. Cả nhà cô đều không giỏi chuyện bếp núc, mẹ cô nấu theo kiểu chín là ăn được, chẳng quan tâm ngon dở ra sao, tạm bợ được miếng nào hay miếng đó. Mãi sau này có Vân Kính Thư và Vân An, bà cụ mới bắt đầu rèn luyện tay nghề, nhưng lúc đó, cô đã không còn ở nhà nữa.
Sau khi đi học, cô cũng ăn ké cơm của chị mình một thời gian.
Dở thật.
Sau này lên đại học, bạn bè biết cô ở xa nhà nên cuối tuần thường rủ sang chơi, cô cũng tranh thủ ăn ké theo.
Cô rất ít khi nấu ăn.
Dù cũng có học qua.
Nhớ có lần đi làm nhiệm vụ, lúc ở trong căn nhà thuê với Mạc Tang Du, Mạc Tang Du bị thương, cô bèn nấu cháo cho cô ấy. Mạc Tang Du nhận xét: "Chị chỉ hợp nấu cháo trắng thôi."
Cô ấy còn nói mấy món khác cô nấu đều không ngon lắm.
Thật ra Vân Thụy thấy cũng được.
Dù sao cô cũng ăn quen rồi.
Hơn nữa, Vân An ăn cơm cô nấu cũng có thấy khó ăn đâu.
Nhưng kể từ khi ăn cơm Mạc Tang Du nấu, cô mới biết cái "cũng được" của mình khoa trương đến mức nào.
Sau này cô cũng học thêm.
Tuy chưa thể gọi là ra dáng, nhưng đã khá hơn trước rất nhiều. Nhất là thời gian ở chung với Mạc Tang Du, hai người thay phiên nhau nấu nướng, Mạc Tang Du khen cô tiến bộ vượt bậc, còn bảo trẻ nhỏ dễ dạy, khen cô đến mức có tối nọ cô muốn làm một bữa thịnh soạn.
Kết quả là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-ngu-suong/4905090/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.