Vân Thụy xin nghỉ ba ngày, Mạc Tang Du cũng nghỉ ba ngày.
Diêu Chiêu gọi điện cho cả hai thì đều là Vân Thụy bắt máy, bảo là muốn nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi thì không có vấn đề gì, nhưng ai mà không biết Vân Thụy chứ? Làm việc mấy năm trời mà có bao giờ nghe cô kêu nghỉ ngơi đâu? Vậy nên Diêu Chiêu không yên tâm, bèn gọi điện hỏi thăm Vân An.
Vân An tan học thì nhận được điện thoại của Diêu Chiêu, nàng cũng không rõ tình hình, chỉ nói lát nữa sẽ qua căn nhà Vân Thụy đang thuê xem sao.
Hay là Vân Thụy đổ bệnh?
Thật ra Vân Thụy cũng từng đổ bệnh, không phải kiểu bệnh do bị thương. Có lần cô bị gió lạnh quật cả đêm, về nhà liền cảm cúm phát sốt. Nhưng mà sức đề kháng của cô rất tốt, nghỉ một ngày là lại khỏe re.
Vậy nên lần này nghỉ ba ngày.
Đừng nói là Diêu Chiêu, ngay cả Vân An cũng thấy hơi lo lo.
Vừa tan học, nàng liền xách theo trái cây, đi tìm Vân Thụy và Mạc Tang Du. Đến cửa, Vân An ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên trong, thấy rất yên tĩnh, bèn gõ cửa.
Đôi tay đang xoắn chăn của Mạc Tang Du chợt siết lại, vành tai khẽ động đậy, nói: "Hình như có người gõ cửa."
Vân Thụy đang vùi đầu vào trong đó, không nghe thấy.
Mạc Tang Du kéo cô ấy ra, nói: "Có người gõ cửa."
Vân Thụy lắng nghe: "Đâu..."
Sau đó điện thoại rung lên, Vân Thụy liếc nhìn màn hình, là Vân An gọi tới.
Mạc Tang Du cũng nhìn thấy.
Cô và Vân Thụy cuống cuồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tinh-ngu-suong/4905092/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.