Ba ngày sau, Dịch Trường Hoa đích thân tới Phật đường.
Phật đường vẫn là dáng vẻ trang trọng uy nghiêm, trước bức tượng Phật đượclau chùi sáng bóng, đại phu nhân An Mộng Nhi nhắm mắt quỳ gối niệm kinh, chuyện đầu tiên bà phải làm hàng ngày là cầu phúc cho con trai.
Bên trong Phật đường đốt đàn hương, hương khói lượn lờ, tiếng gõ mõ cốc cốc vang lên không ngừng. Ai tới nơi này cũng đều ngưng thần tịnh khí cảmthụ không khí nơi cửa Phật, cảm giác lơ lửng như tản ra toàn thân nhưlạc vào cõi thần tiên, lại tựa như đắm mình trong miếu cổ, chỉ muốn ngồi thiền ngay lập tức.
Dịch Trường Hoa nhìn An Mộng Nhi quỳ gốitrước Phật đường bỗng trong lòng thấy hốt hoảng. Đã nhiều năm như vậy,không biết bà còn hận ông không.
Chuyện năm đó không phải lỗi của một mình bà nhưng lại do bà gánh chịu hết thảy. Mỗi lần nhớ tới chuyệnnày, trong lòng ông đau như bị dao cắt. Bà hận ông, ông không oán, chỉoán mình lúc trước đầu heo mông muội, mặc cho bà một nữ tử yếu đuối gánh chịu tất cả tội lỗi vốn không thuộc về bản thân.
An Mộng Nhi khẽ động, bà đã cảm nhận được người nam nhân đứng sau mình, vốn tưởng rằngđã qua nhiều năm bà sẽ tha thứ nhưng cuối cùng vẫn không chống lại đượchận ý mãnh liệt trong lòng. Bà hận ông, bà oán ông, vì sao lúc đầu córất nhiều lựa chọn như vậy nhưng lại chỉ lựa chọn cách tổn thương bà?Qua nhiều năm như vậy, bà thờ ơ lạnh nhạt, bao năm rồi sự việc chẳng hềđược làm rõ, chẳng lẽ bây giờ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/177962/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.