Rạng sáng ngày hôm sau, đôi mắt Dịch Trường Hoa xuất hiện hai quầng thâmđen, sai người đến chùa Phổ Ninh mời pháp sư. Pháp sư thì chưa mời đượcmà ngoài cửa lại có tiếng người gào thét.
Dịch Trường Hoa cau mày: “Chuyện gì ồn ào vậy?”
Gã sai vặt báo lại: “Lão gia, ngoài cửa có đạo sĩ lôi thôi đi ngang qua chỉ chỉ chỏ chỏ Tướng phủ, nói là có oan hồn làm loạn.”
“Oan hồn làm loạn?” Một câu oan hồn làm loạn làm tất cả mọi người đang ngồi đều sợ hãi.
Nhị di nương vừa nghe bỗng cảm thấy lạnh lẽo cả người, bình sinh bà đánhchết từ nha hoàn, ma ma đến gã sai vặt nhiều không đếm xuể, không phảinhững oan hồn này đến tìm bà đấy chứ?
Dịch lão phu nhân cũng rợncả tóc gáy, năm đó bà và đám tiểu thiếp của phụ thân Dịch Trường Hoa đấu đá với nhau, quả thật hại chết không ít người, vì vậy trong lòng cũngsợ những người đó trở về đòi mạng.
Bình thường tứ di nương và ngũ di nương cũng làm không ít chuyện trái với lương tâm nên cũng cho rằngnhững oan hồn kia tìm tới các bà báo thù, lập tức đứng ngồi không yên.
Còn có các lão gia, phu nhân, thiếu gia, tiểu thư khác của Tướng phủ, tấtcả mọi người đều lo lắng hãi hùng, tiếng rít gào tối qua như thể tìm bọn họ đòi mạng vậy.
Dịch Cẩn Ninh nhíu mày nhìn phản ứng của mọingười, bình sinh không làm việc trái với lương tâm thì nửa đêm không sợquỷ tới gõ cửa. Không ngờ trong phủ này thật không ít người làm việc sai trái, chỉ cần một hành động của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/177961/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.