Nhị di nương tự mình trở về viện, hung ác mắng Dịch Cẩn An một trận: “Conmuốn phấn hương thì nói với nhị di nương là được, làm gì phải sai nhahoàn giở trò lén lén lút lút như vậy? Chắc chắn tí nữa tứ di nương vàngũ di nương sẽ thầm mắng con không được dạy bảo, mẹ con đã mất, con lại do ta nuôi dưỡng, là máu thịt của ta, chẳng lẽ ta có thể để con thiếuthốn?”
Dịch Cẩn An bĩu môi, không nói gì, khi nhị di nương mắngchửi phê bình người khác nhất định không được cãi lại, đây là kinhnghiệm nàng ta đúc kết ra được qua nhiều năm, vì vậy chỉ không ngừng gật đầu dạ vâng. Nhị di nương thấy dáng vẻ nàng ta ngoan ngoãn, trong lòngcũng bình tĩnh lại, đều nói con người khác sinh không bằng thân sinh của mình, nhưng bà cũng không để trong lòng. Bây giờ, quyền quản nhà bịthái thái thu lại, nếu không có ai bên cạnh, cuộc sống sau này trongTướng phủ cũng không dễ dàng.
Lại dạy dỗ thêm một lát nữa, sau đó nói vài lời dễ nghe với Dịch Cẩn An rồi nhị di nương để nàng ta rangoài. Ma ma thiếp thân an ủi: “Di nương đừng lo lắng, đại tiểu thư sẽnhớ kỹ lòng tốt của ngài.”
“Hi vọng là vậy!” Nhị di nương chậmrãi mở miệng, thở dài một hơi. Bà nhìn bầu trời, không khỏi lắc đầu mộtcái, cảm thấy những ngày an bình như cách mình ngày càng xa.
Dịch Cẩn Ninh đang ngoan ngoãn chép kinh Phật, chép tới chép lui một hồi đột nhiên nghĩ đến đại phu nhân. Từ lúc sống lại tới nay, trừ cập kê hôm đó nàng vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/177960/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.