Mạc Liễm Sâm và Dịch Cẩn Ninh vừa trốn ra khỏi phủ Quận Vương liền đi thẳng đến một ngõ nhỏ ngoài thành.
Trong ngõ nhỏ rất u ám, gần như không thấy được ánh sáng, vào viện là thấy ba cây liễu tạo thành thế chân vạc ở mé trái viện, dưới tàng cây là một chiếc bàn đá. Mé phải của viện là một cái dưa lều (瓜棚),lúc này những bông hoa vàng nhỏ đang nở rộ, có mấy bông nhỏ nhô ra cái vồ (骨朵) y hệt nụ hoa sen sen chớm nở, trông rất bắt mắt.
Trong viện chỉ có một gian nhà giữa, sân hẹp, cảnh vật thanh u nhưng là một nơi thanh tịnh, nhàn nhã.
Tìm chỗ ngồi, đỡ Dịch Cẩn Ninh ngồi xuống xong, MẠc Liễm Sâm đi gõ cánh cửa gỗ đóng chặt. Trên cánh cửa gỗ hoang tàn không rõ ban đầu có sơn hay không nhưng có thể thấy được cánh cửa này đã hơi có tuổi, nứt ra dăm ba khe hở.
Cửa mở, là một ông già râu ria hoa râm.
Toàn thân ông áo trắng, dáng vẻ tiên phong đạo cốt làm Dịch Cẩn Ninh lập tức cung kính, kính trọng, đó là một cao thủ. Nàng liếc một cái là thấy là do một tầng chân khí trong cơ thể, cũng do Mạc Liễm Sâm cứng rắn tiến hành ép nàng luyện tập, điều hoà.
“Sao hả, cuối cùng cũng nhớ đến ông già ta đây à?”
Ngữ khí của ông lão râu bạc này rất không tốt, nhưng Dịch Cẩn Ninh có thể nghe được cưng chiều và bất đắc dĩ trong đó.
Mạc Liễm Sâm đi lại, kéo tay Dịch Cẩn Ninh, ý cười đầy mặt: “Sư phụ, nàng là thê tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584433/quyen-2-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.