Mạc Liễm Sâm cúi người nhìn vết vó ngựa, cẩn thận nghiên cứu hướng đi của vó ngựa này. Con đường này là con đường duy nhất thông đến La Thành, độ dầy và vật liệu chế tạo móng ngựa sắt đều là La Thành sản xuất, vết móng ngựa có ghi tên La Thành. Xem ra, Ninh Ninh bị bắt đến La Thành rồi.
Hắn hít sâu một hơi, nói với bản thân nhất Ninh Ninh sẽ bình an, dù vì đứa nhó nàng cũng sẽ cố agứng bảo vệ bản thân. Mã tặc khốn kiếp, chờ hắn tìm được Ninh Ninh xem hắn có tha cho bọn chúng không.
Dưới chân nhẹ bẫng, hắn dùng khinh công phi thân đi, hắn nhớ cách đó không xa có trấn nhỏ, nơi đó hẳn có thể mua được một con khoái mã.
Dịch Cẩn Ninh bị bắt đi, trên cổ bị đánh một cái ngoan độc, hơn nữa gần đây nàng thích ngủ nên mê man cả một ngày, lúc nàng tỉnh lại đã là buổi trưa ngày hôm sau.
Đây là đâu? Nàng nhớ đang cùng A Sâm ở trên một đường nhỏ, bị một đội nhân mã chạy qua hất đầy bụi lên thành ra khuôn mặt dính đầy bụi, bọn họ vừa giơ tay che thì bản thân đã bị bắt.
Chẳng lẽ là giặc cỏ sơn tặc?
Chân tay nàng đều bị trói lại, mình thì nằm nghiêng trên một chiếc giường lớn trải chăn gấm màn trướng tơ vàng.
Ngắm nhìn chung quanh, ánh mặt trời rực rỡ soi vào từ ngoài cửa sổ, đối diện giường là bàn trang điểm trong khuê nữ, phía trên bày đồ đạc cô gái trong khuê phòng thường dùng, cả căn phòng csó vẻ mộc mạc nhưng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584434/quyen-3-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.