Dịch Cẩn Ninh và Mạc Liễm Sâm trở lại Tướng phủ, trong Tướng phủ hơi có ánh sáng của đèn.
Có người!
Phản ứng đầu tiên của họ chính là nơi này bị quan phủ bao vây.
“Không đúng!”
Mạc Liễm Sâm ngẫm nghĩ, nơi này gần như thành nơi bỏ hoang, cổng lớn bên ngoài đã bị pháo nổ vụn, chiếc bàn trong sân đổ nghiêng trên đất, một nơi đã mấy ngày không có người ở sao có thể có người đến. Vả lại hiện tại đang lúc mấu chốt nhân mã Mạc Liễm Kỳ nên đang lùng bắt bọn họ mới đúng, nào có thể hao tâm tỏn sức chạy đến Tướng phủ ôm cây đợi thỏ?
“Cái gì không đúng?” Dịch Cẩn Ninh nhẹ giọng hỏi, trong mắt cũng tràn đầy bất khả tư nghị.
Tục ngữ nói nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Hiện nay dựa theo lòng dạ Mạc Liễm Kỳ khẳng định đang canh ở cổng Cẩm Thành, tung lưới bắt cá.
Bọn họ lén lút lẻn vào, tại cửa sổ của căn phòng có ánh sáng đèn, dùng ngón tay chọc thủng một lỗ nhỏ trên rèm cửa sổ bằng lụa mỏng, dòm mắt vào trong.
Dịch Cẩn Dung!
Mạc Liễm Sâm ngó Dịch Cẩn Ninh bên cạnh, dùng ánh mắt hỏi nàng “Đây là nơi ở của nàng ta à?”
“Không phải, đây là Cúc Uyển, vốn là phòng Dịch Cẩn An.” Dịch Cẩn Ninh mấp máy môi trao đổi với hắn.
Nơi ở của Dịch Cẩn Dung bị pháo nổ, hoàn toàn không thể ở lại, hơn nữa trong tất cả phòng khuê nữ, được giữ gìn tố tnhất cũng chỉ có căn phòng này. Nếu đến phòng nàng ta nhất định sẽ bị đông chết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584432/quyen-2-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.