Dịch Trường Hoa điên khùng chạy trở về viện Lục di nương, tinh thần hoảng hốt nằm liệt trên giường. Chuyện này thật không thể tưởng tượng nối, An Nhi thật đã chết? Đứa con gái bầu bạn với ông nhiều năm như vậy lại là bị thay thế, nàng ta còn uống máu Uyển Nhi!
“Làm sao vậy?”
Lục di nương lao người tới từ phia sau, ông eo ông, thân thể mềm mại dán vào.
“Không có… Không có việc gì!”
Dịch Trường Hoa xoay người lại, ôm chặt nàng, như muốn từ trên người nàng tìm lại cảm giác an toàn.
Ông suy nghĩ lại quá trình đối thoại vừa rồi với Dịch Cẩn An, phát hiện nàng ta cũng không có hành động bất lương gì với mình thì sợ cái gì cơ chứ? Trước đây ông làm nhiều chuyện xấu vẫn lo lắng người khác trả thù, vẫn muốn né tránh hiện thực, né tránh trách nhiệm sao?
Lục di nương như cảm giác được trong lòng ông sợ hãi, vỗ nhẹ lưng ông, dịu dàng nói: “Lão gia đừng sợ, Như Yên sẽ ở cnạh ngài.”
Nàng không biết Dịch Trường Hoa ra ngoài một bận đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng là người cực kỳ mẫn cảm. Lão gia đnag sợ hãi, tuy ông cực lực nhẫn nại, tận lực không để thân thể mình run rẩy nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được trong lòng ông bất an. Nàng là người đã gặp qua nhiều loại người, gặp nhiều nam nhân, hết thảy đều không nói chơi.
Dịch Trường Hoa bình phục lại rung động trong lòng rất nhanh, dưới sự trấn an của Lục di nương ông không còn gì không khoẻ nữa. Cẩn thận nghĩ lại, quả thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584418/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.