Huyên phi đứng dây, nói với vị ma ma lão luỵen ở sau, sau khi rỉ tai một hồi đoạn quay ra nói với Dịch Cẩn Ninh: “Ngươi đi theo ta đi, nơi này là lãnh cung, không dễ có người vào nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Vị ma ma lão luyện kia ra cửa, canh chừng bên ngoài.
Dịch Cẩn Ninh đi theo Huyên phi vào một gian phòng ngủ trong lãnh cung, Huyên phi dừng lại bên một chiếc bàn nhỏ một lúc, xoay chiếc bình hoa lớn nhất bên cạnh.
Rầm rầm một tiếng, bức tường trước mặt Dịch Cẩn Ninh chậm rãi mở ra một khe nhỏ, sau đó khe nhỏ từ từ trở thành khe lớn, thành một thông đạo có thể chứa một người ra vào.
Huyên phi liếc Dịch Cẩn Ninh: “Đi thôi, hắn ở bên trong!”
Dịch Cẩn Ninh không nghi ngờ, trực tiếp xoay người đi vào.
Vào trông đạo, bên trong lại là quang cảnh khác. Dịch Cẩn Ninh mở to hai mắt nhìn, nơi này lại là một phòng rộng rãi sáng ngời. Trong phòng được che kín bằng màn che màu vàng nhạt, nàng hơi dừng lại cẩn thận thoáng nhìn xung quanh, nơi này kín đáo tuyệt không có khả năng bị phát hiện, chẳng trách Huyên phi có thể trong chốn cung đình ngươi lừa ta gạt này sống sót lâu như vậy.
Bên tay trái là một chiếc bình phong, bảy chiếc đuôi cá chép vảy mực rất sống động, tựa như không cẩn thận sẽ nhảy ra khỏi bình phong, rơi xuống cưới.
Dịch Cẩn Ninh nuốt một ngụm nước miếng, hẳn Mạc Liễm Sâm ở trong, chàng vẫn khoẻ chứ?
Vòng qua bình phong, hai ba bước đi vào, trên giường lớn treo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584417/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.