Dịch Cẩn Ninh khép chặt hai mắt, đôi môi đổi tím. Hai tay Mạc Liễm Sâm đặt sau lưng nàng truyền chân khí vào cho nàng, đã một thời gian dài, lúc này đã là mồ hôi đầm đìa.
Một luồng khói trắng bay ra từ trên đầu Dịch Cẩn Ninh, sắc mặt nàng khi thì đỏ bừng, khi thì đổi trắng. Không biết qua bao lâu, cuối cùng thể lực Mạc Liễm Sâm không chống đỡ nổi nữa, ngã xuống.
Bọn A Trúc đợi ngoài cửa thực nóng lòng, Tiểu Đào đi tới đi lui, thỉnh thoảng hỏi A Trúc: “Tóm lại là tiểu thư có sao không?”
Nô Nhi cũng không có tâm trạng ăn uống gì, nàng nhìn điểm tâm trên bàn đá, nhất thời cảm thấy điểm tâm này không mỹ vị như trước nữa.
Đương lúc A Trúc bị Tiểu Đào phiền tới mức muốn dứt ra rời đi, Dịch Cẩn Ninh lại đi ra. Sắc mặt nàng hồng nhuện, nhìn không ra có gì không khoẻ, nhưng Mạc Liễm Sâm lại không ra cùng.
Nô Nhi có chút kỳ quái ồ lên một tiếng: “Cô gia đâu?”
“Tiểu thư, người đã khoẻ chưa?”
Tiểu Đào cầm tay Dịch Cẩn Ninh, nước mắt giàn giụa. Gần nay nàng trở nên thích khóc, Nô Nhi và A Trúc đều nói nàng là đồ mít ướt.
“Ta không sao, A Trúc ngươi đưa Tiểu Đào va fNô Nhi lui xuống trước đi, chúng ta muốn nghỉ ngơi. Có việc ta sẽ gọi!” Dịch Cẩn Ninh dặn dò đơn giản vài câu rồi đóng cửa lại.
Trong lòng A Trúc nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, kéo Tiểu Đào rời đi.
Tiểu Đào lau nước mắt, khẽ cười: “Tiểu thư, em không khóc, người đừng đuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-nu-song-sinh/1584419/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.