Pháo đài cổ Hoa Hồng quả thực rất hoang vắng. Những người từng mạo hiểm đến đây đều có chung một nhận xét: “Vắng tanh không một bóng người, đến cả tàn tích cũng chẳng còn bao nhiêu, ngoài tòa tháp đổ nát cực kỳ đặc trưng thì hầu như xung quanh chỉ có cát vụn. Đúng là trăm nghe không bằng một thấy.”
Ấy thế mà mỗi năm vẫn có vài kẻ không cam lòng cứ khăng khăng tìm đến, rồi ôm một bầu thất vọng trở về.
Lâu dần ấn tượng cố định về sự hoang tàn ở pháo đài cổ Hoa Hồng càng lan rộng hơn.
Nhưng nơi đó dù sao cũng từng là một thành bang, lại sụp đổ theo kiểu gần như chỉ trong một đêm, sao có thể chỉ còn lại mấy tảng đá vụn chứ?
Vài thập kỷ trước, có một đoàn lữ khách mang theo ý nghĩ đó, ngày đêm lặn lội tìm đến pháo đài cổ. Đám người này không tin ma quỷ, một lòng muốn săn tìm của cải sót lại của cư dân trong thành bang năm xưa bị chôn vùi dưới biển cát vàng. Họ liều mạng đào bới trong hoang mạc, nhưng chỉ đào xuống tầm hai ba mét đã phát hiện vàng bạc tiền tài đâu chẳng thấy, chỉ thấy toàn thây người chết khô trơ xương chất như núi bên dưới.
Thi thể của cư dân sinh sống trong thành bang năm xưa bị chôn vùi dưới lòng đất hơn trăm năm chất chồng dày đặc, những cái đầu lâu với hốc mắt trống hoác đen ngòm im lặng nhìn chằm chằm vào nhóm lữ khách, như đang câm lặng than khóc.
Đoàn lữ khách hoàn toàn không ngờ sẽ đào được nhiều hài cốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247212/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.