“Thần ánh sáng Fae đã trở lại.” Điều khiến Kevin kinh ngạc hơn nữa là khi càng đến gần pháo đài cổ Hoa Hồng, anh cảm nhận được có một thứ gì đó rất quen thuộc đã đánh mất từ lâu, khiến anh cảm thấy… Thư thái. Như vừa được hít một bầu không khí trong lành, hoặc nhảy vào một hồ nước ấm áp giữa trời đông giá rét, như cơn gió mát lành xua tan đi cái nắng gay gắt. Cảm giác này khiến toàn thân anh vô thức thả lỏng. Nhưng rất nhanh sau đó, anh chợt giật mình bừng tỉnh. Trong môi trường đầy rẫy hiểm nguy này, những thứ có thể khiến người ta cảm thấy thư thái và vui vẻ, chưa chắc đã là thứ tốt lành. Đặc biệt là thứ có thể tác động lên tinh thần của anh, đối với những con người bình thường đang tập trung ở đây, chắc chắn không phải là điềm tốt. Cảm giác này khiến anh nhớ đến một vật… Một vật mà anh đã tự tay hủy hoại—— Ý nghĩ đó vừa loé lên trong đầu, bàn tay nắm dây cương của anh đột nhiên siết chặt: “Oswid! Quay lại!” Anh nắm dây cương, kéo mạnh về phía sau, nhưng phát hiện mãnh thú khổng lồ đang cõng anh đi không chịu dừng lại. “Oswid?!” Kevin gọi to, gương mặt trở nên lạnh lùng nghiêm nghị. Anh linh cảm phía trước có điều dị thường, nghiêm trọng hơn anh nghĩ rất nhiều. Oswid không hề đáp lời, vẫn im lặng bay nhanh về phía trước. Phía dưới lúc này đồng thời vang lên tiếng vó ngựa ầm ầm truyền đến tai anh. Tiếng vỗ cánh của Mã Ưng đập liên hồi hình thành một
***
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de/5247211/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.