Đáng tiếc con chó con giờ phút này ngã trong ngực Quý Quân Hành, không động đậy.
Những người khác nhịn hồi lâu, không biết là ai phát ra tiếng cười khẽ đầu tiên, tiếp theo mọi người đều bật cười theo. Cả phòng bao, chợt tràn ngập đủ loại tiếng cười.
Mặt Tạ Ngang hơi đỏ, chỉ chỉ Lâm Tích, gọi: “Lâm Tích, đừng ngủ, dậy uống tiếp đi.”
“Đừng con mẹ nó ầm ĩ nữa, không thấy cô ấy say rồi à.” Quý Quân Hành cúi đầu nhìn, hơi trách mắng.
Nói xong, cậu quay bàn xoay, xoay bình nước đang để đến trước mặt mình.
Quý Quân Hành rót nước xong, bưng ly nước đưa đến bên miệng Lâm Tích, thấp giọng nói: “Lâm Tích, uống chút nước nào.”
Nhưng người trong ngực, lại dụi đầu chui vào trong ngực cậu, giống như con mèo bám người.
Thấy cô thực sự không uống, Quý Quân Hành hết cách, chỉ có thể thả ly nước xuống.
Trần Mặc thấy thế, hất miệng về phía Lâm Tích, hỏi: “Sao rồi?”
“Ngủ rồi.” Quý Quân Hành ôm vai cô, để cô dựa vào ngực mình thoải mái hơn, dáng cô rất gầy, dựa trong ngực cậu, lại rất mềm.
Giang Ức Miên bên này còn đang kiên trì, thực ra cô uống còn nhiều hơn Lâm Tích, nhưng tửu lượng của cô rất tốt.
Năm ngoái trên bàn cơm tốt nghiệp, cô trực tiếp khiến Tạ Ngang uống gục.
Thấy Lâm Tích ngã xuống, Giang Ức Miên nhất thời sinh ra một cỗ hào khí, tức giận nói: “Tạ Ngang, cậu đừng cứ bắt nạt Lâm Tích, cậu có bản lĩnh thì chuốc say tớ đi.”
Ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508365/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.