Một năm không gặp, Quý Lộ Trì đã cao lớn hơn trước rất nhiều, đã có chút dáng vẻ của cậu bé. Cậu mặc áo khoác jeans, quần màu đen, trên chân là đôi giày Nike màu trắng, có chút không hoà hợp với nền nhà màu xám tro trong căn phòng này.
Lâm Tích giờ phút này mới chú ý đến nơi này, nói thế nào đây nhỉ, ngay cả Lâm Tích cũng cảm thấy có hơi cũ kỹ quá mức.
Trên mặt tường xung quanh hơi bong ra từng mảng, sofa phòng khách là kiểu màu cam, lộ ra vẻ rẻ mạt. Bàn cơm là loại màu đỏ cổ lỗ, bên cạnh bày bốn cái ghế, mà lại còn có một cái khuyết một chân, chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào tường chống đỡ.
Vừa rồi cô rời giường chưa kịp nhìn tình hình phòng ngủ, lúc này đứng ở phòng khách, trong đầu cô chỉ còn lại bốn chữ.
Nghèo rớt mồng tơi.
Vào lúc này ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, Quý Quân Hành đi tới mở cửa.
Lần này là shipper giao đồ ăn sáng.
Món cậu chọn là bữa sáng của KFC, sau khi nhận lấy, thì xoay người nhìn Quý Lộ Trì, cau mày nói: “Ăn sáng chưa? Anh chỉ mua cho chị Lâm Tích của em với anh thôi.”
Nghe thấy cái này, Lâm Tích nói ngay: “Không cần đâu, em không đói.”
Quý Lộ Trì giương mắt nhìn ký hiệu của KFC trên bao nilon, nào có đứa trẻ nào có thể chịu được sự mê hoặc của hamburger đâu chứ. Nhưng cậu bé lại lắc đầu, “Anh em ăn rồi, anh chị ăn đi.”
“Em thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508363/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.