Xung quanh là sinh viên đi qua đi lại, nhất là người đi ra khỏi hai giảng đường. Lúc đi ngang qua họ đều ngoái đầu lại nhìn. Sinh viên năm hai thì nhìn Quý Quân Hành, dù sao cậu cũng rất nổi tiếng cả học viện năm hai.
Còn nam sinh năm nhất, đa số là đang nhìn Lâm Tích.
Dù sao vừa khai giảng, Lâm Tích đã thu hút được sự chú ý của không ít người. Nữ sinh khoa kỹ thuật, vốn đã ít, còn có tướng mạo xinh đẹp, quả thực khan hiếm hơn sự tồn tại của Quốc bảo.
Quý Quân Hành không phải kiểu người để ý đến ánh mắt của người khác, dù sao bắt đầu từ cấp ba cũng luôn được người khác chú ý rồi.
Sớm đã thành thói quen.
Nhưng lúc cậu phát giác, có không ít nam sinh lúc đi ngang qua, nhìn Lâm Tích, thì khoé môi cậu mím lại, trong lòng hừ lạnh.
“Đi thôi.” Cậu xoay người muốn đi xuống lầu.
Lâm Tích liền hỏi: “Đi đâu?”
Bước chân đang đi của Quý Quân Hành dừng lại, xoay đầu nhìn cô, “Bằng không đứng đây làm khỉ cho người ta xem à?”
Lâm Tích: “……” Bị vây xem thì vây xem thôi, sao lại nói mình là khỉ.
Cô đi ở bên cạnh Quý Quân Hành, lúc đi ngang qua ba người bạn cùng phòng ngủ của mình, vẫy vẫy tay, nhỏ giọng nói: “Các cậu về trước đi, lát nữa tớ về.”
Nhìn hai người họ xuống lầu, Diệp Khả khẽ nói, “Tớ có thể hiểu, sự điên cuồng của đám nữ sinh trên diễn đàn trường kia rồi.”
“Đẹp trai nhờ. Ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508367/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.