Lâm Tích cho rằng hô hấp của cô sẽ dừng lại, giây phút này dài đến nỗi giống như thiên trường địa cửu.
Cô ngửa đầu nhìn cậu, đôi mắt cậu dưới ánh đèn sân khấu, đen láy thâm thuý, giống như ngầm che dấu một vòng xoáy nhỏ, hút cô vào trong đó.
Khoảnh khắc này, họ dường như đã đợi rất lâu, cũng chậm trễ rất lâu.
May mắn thay, tất cả vẫn chưa muộn.
Một tiếng ừ kia của cô, dường như bị chìm ngập trong tiếng la hét ầm ĩ.
Tiếng ồn ào bên dưới sân khấu tràn ngập cả hội trường, Quý Quân Hành là nhân vật phong vân trong học viện, tướng mạo đẹp trai học hành giỏi giang, hơn nữa dáng vẻ đứng trên sân khấu kéo đàn violin của cậu vừa rồi, mặc dù biểu cảm trên mặt nhàn nhạt, nhưng cũng đủ mê hoặc tất cả nữ sinh.
Còn Lâm Tích, nếu nói trước đây cô chỉ nổi tiếng ở khoa mình, thì lần này cả học viện đều biết cô.
Lúc trước cô biểu diễn, dáng vẻ thanh xuân sinh động ấy, đã đủ để người ta ghi nhớ sâu sắc. Mặc dù rất nhiều người cách xa sân khấu, không nhìn rõ tướng mạo của cô. Nhưng cô gái vóc dáng nhỏ bé mảnh mai, phần eo như ẩn như hiện lúc nhảy múa ấy, đã đủ làm cho người ta kinh diễm.
Bây giờ, cả hội trường như điên cuồng.
Ngay cả lãnh đạo trong học viện, cũng mỉm cười nhìn người trên sân khấu.
Quý Quân Hành cúi đầu nhìn cô, một tay cầm tay cô, một tay cầm đàn violin, khuỷu tay còn ôm bó hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508348/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.