Nhưng thời gian dài, mọi người đều tự nhiên ngừng lại, dù sao ai ai cũng có chuyện nghiêm chỉnh phải làm.
Bởi vì anh gửi tin nhắn đến, Lâm Tích rất nhanh đã dọn ba lô xong, đứng ở cửa thư viện đợi anh. Không bao lâu, người kia mặc áo phao lông vũ màu đen, đạp xe đạp tới.
Anh nhìn thấy Lâm Tích đứng ở đó, dừng xe xong, liền đi lên.
Gió bên ngoài không nhẹ, tuy Lâm Tích chỉ đợi năm phút, nhưng gò má vẫn bị đỏ vì lạnh. Quý Quân Hành bước lên bậc thềm, đưa tay áp vào má cô.
“Lần sau anh chưa đến, em cứ đợi trong thư viện trước nhé.” Nói xong, anh tháo khăn quàng cổ màu xám đậm đang quàng trên cổ mình xuống, quấn lên mặt cô, phía dưới mắt che chắn rất kĩ càng.
Mặt mày Lâm Tích cong cong nở nụ cười.
Cô vừa muốn hỏi đi đâu, di động Quý Quân Hành đã reo, anh tỏ ý Lâm Tích đợi một chút, nhận cuộc điện thoại này trước, bên kia dường như vẫn đang nói chuyện, anh hơi mím môi, thấp giọng nói: “Buổi tối tớ phải cùng bạn gái ăn cơm.”
“Dẫn bạn gái cậu cùng đến.” Bên kia nói.
Quý Quân Hành nhìn Lâm Tích, nhàn nhạt nói: “Tớ hỏi thử cô ấy có muốn đi hay không đã.”
“Hiệp hội máy tính đêm nay có liên hoan, em muốn đi cùng anh không?” Quý Quân Hành cúp máy, nhìn Lâm Tích, hỏi.
Lâm Tích nhìn anh, chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Em lại không phải người của hiệp hội máy tính, đi không hay lắm.”
“Vậy thôi.” Quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508346/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.