Trần Mặc nhịn đến đỏ mặt, tức giận nói: “Cậu con mẹ nó để tớ ngồi lên đùi cậu thử đi.”
“Được rồi.” Giọng Quý Quân Hành vang lên trong xe.
Lâm Tích vốn xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ cảm thấy cả người cô bị kéo lại, trực tiếp bị ôm ngồi lên đùi Quý Quân Hành, sau đó cậu dịch sang bên cạnh.
Cao Vân Lãng nhân cơ hội này trượt xuống khỏi đùi Trần Mặc, ngồi vào giữa.
Trần Mặc cảm kích nói: “A Hành, vẫn là cậu thân thiết, đau lòng tớ.”
Giọng điệu của cậu ấy thoải mái, nhưng lại không biết, Lâm Tích ở trong lòng Quý Quân Hành lúc này, mặt đã nóng bừng. Cả người cô ngồi trên đùi cậu, sống lưng giữ thẳng, nhưng lúc này một bàn tay tuỳ ý để ở eo cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Cho dù là Quý Quân Hành, Lâm Tích đời này cũng chưa từng thân thiết với cậu đến vậy.
Vốn tưởng hôn môi đã đủ để cô mặt đỏ tai đỏ, nhưng lúc này đây, cô ngồi trên đùi cậu, cảm nhận độ ấm trong ngực cậu.
Cả người dường như sắp quên phải hít thở thế nào.
May là rất nhanh, chiếc xe đã lái đến dưới ký túc xá của Trần Mặc. Cậu ấy đi xuống lái xe, Cao Vẫn Lãng đi theo cùng. Hai người họ đi lái chiếc xe kia, chỉ còn lại Quý Quân Hành và Lâm Tích ngồi ở phía sau.
Lâm Tích trượt xuống khỏi đùi cậu, yên lặng ngồi ở phía sau.
Trên đường, Lâm Tích gần như không nói chuyện.
Quý Quân Hành tuỳ ý nói chuyện với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508350/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.