Đây chính là muốn chấp nhận thách đấu bóng rổ?
Lúc bọn Tạ Ngang đến, thì nghe thấy câu nói như đinh đóng cột này của Quý Quân Hành.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, vậy mà đều không dám nói chuyện.
Nhìn ra được, Quý Quân Hành thật sự tức giận. Mấy người họ có quan hệ tốt với Quý Quân Hành, hiểu tính khí của vị này, để cậu tức giận rất không dễ.
Nào biết Giang Ức Miên bên cạnh chợt nắm tay, hô: “Quý Quân Hành tốt lắm, tớ quả nhiên không nhìn nhầm cậu, có người bắt nạt con gái lớp chúng ta, thì nên đấu với cậu ta.”
……
Lâm Tích vội kéo cô lại, lúc này không phải lúc đổ dầu đâu.
Đến bên sân bóng rổ, Lâm Tích nhìn thiếu niên bên cạnh, nói thực vóc dáng cậu cao thì có cao, nhưng thân hình vẫn là kiểu gầy gò của thiếu niên, mà nam sinh lớp mười hai mặc đồ đen đối diện, thoạt nhìn còn vạm vỡ hơn cậu.
“Quý Quân Hành, hay là……” Lâm Tích do dự, định mở miệng.
Quý Quân Hành nhìn thẳng cô, “Biết cổ vũ không?”
Lâm Tích sững sờ.
Sau đó, đỉnh đầu cô bị một bàn tay xoa nhẹ, tóc rối rơi ở bên tai, gió vừa thổi, hơi bay lên, có loại dịu dàng nói không nên lời.
“Ngoan ngoãn cổ vũ cho tôi là được.”
Sắp đến thời gian tan tiết, vốn học sinh tự do hoạt động tản đi khắp nơi trong sân thể dục dần tụ tập lại. Rất nhanh, mọi người phát hiện trận thách đấu của Tần Khải và Quý Quân Hành bên này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508307/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.