Mặt trời chập tối vẫn dồi dào, hoàng hôn bên trời nhuộm lên nửa bên màu đỏ, gió đêm lướt nhẹ, thêm mấy phần mát mẻ.
Trên sân bóng rổ cách đó không xa, sôi nổi khác thường.
Nhưng nơi này lại có bầu không khí giương cung bạt kiếm.
Nữ sinh thấp người, quan sát Lâm Tích từ trên xuống dưới, nói thẳng: “Vừa rồi chỉ có cậu đi qua bên đó, bây giờ di động của tiểu Nhụy không còn nữa, bọn tôi đến hỏi thử cũng không sai mà.”
Giang Ức Miên là người nóng tính, thấy giọng điệu cô ta đương nhiên như vậy, liền nổi giận.
Chỉ là cô luôn không biết chửi người ta, tức đến khó thở, cuối cùng hét lên: “Cậu có bệnh hả.”
Đổng Tâm Nhụy khẽ nhíu mày, mắt đẹp nhìn Giang Ức Miên, không đồng ý nói: “Bạn học này, có lời từ từ nói, sao cậu có thể mắng người ta thế chứ.”
……
Giang Ức Miên thật con mẹ nó cảm thấy xui xẻo, con ả này sao lại giống Bạch Liên Hoa quá vậy.
Cô đang muốn mở miệng, Lâm Tích đột nhiên đi tới trước một bước.
Đổng Tâm Nhụy bị cô dọa giật mình, còn tưởng Lâm Tích muốn ra tay.
May mà Lâm Tích chỉ bước một bước, rồi yên lặng nhìn cô ta, “Mắng người? Tôi cảm thấy bạn tôi không nói sai, các cậu thật sự có bệnh.”
Đổng Tâm Nhụy không ngờ Lâm Tích nhìn thì yên lặng, lại mạnh mẽ đến vậy.
Cô ta nhất thời câm nín.
Nhưng nữ sinh thấp người bên cạnh cô ta, chợt nhảy lên nói: “Tiểu Nhụy, đừng khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508309/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.