Trong giờ học, hành lang bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến từng trận cười lanh lảnh.
Giang Ức Miên dùng bút nước màu đen nghiêm chỉnh gạch một nét vào quyển vở xinh đẹp, thái độ thành kính lại nghiêm túc, nếu để giáo viên toán nhìn thấy, có lẽ sẽ cảm khái, nếu cô lấy ra được một phần nghiêm túc ghi chép trong giờ học toán, cũng không đến nỗi mỗi lần môn toán đều quanh quẩn một chỗ đếm ngược từ dưới lên trong lớp.
Sau khi Giang Ức Miên viết xong, giống như hiến vật quý đưa quyển vở của mình cho Lâm Tích xem.
“Lâm Tích, cậu xem, sáng nay đã mười một người rồi.”
Trên quyển vở của cô, quả thực đã gạch hai chữ ‘正’, còn có một nét ngang mới thêm vào.
Vốn Lâm Tích đang viết vào sách bài tập toán, sau khi nghe thấy câu này, cô khẽ nắm chặt bút.
Tầm mắt cô liếc nhìn lên vở trước, sau đó chậm rãi nhìn về phía Giang Ức Miên, cuối cùng trên mặt cô lộ ra mấy phần bất đắc dĩ.
“Các cậu, thật sự rất nhàm chán.”
Giang Ức Miên biết cô không giận, rất đắc ý khoác tay cô, nói: “Đợi sau khi tên Tạ Ngang ngu ngốc kia thua tớ, được lợi rồi, tớ sẽ không quên cậu đâu.”
Lâm Tích: “……”
Giang Ức Miên và Tạ Ngang đánh cược rất nhàm chán, cược bây giờ mỗi ngày người đến lớp một nhìn Lâm Tích, có phải sẽ hơn ba mươi người hay không.
Đây không phải, vừa kết thúc tiết thứ ba của buổi chiều, đã có mười một người rồi sao.
Còn vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508305/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.