Siêu thị lúc này rất hiếm người đi vào lối thoát hiểm, hai người ngồi trên cầu thang.
Cách một cánh cửa, vẫn có thể nghe thấy ồn ào bên ngoài.
Lâm Tích hơi cúi đầu, trên mặt vẫn còn nước mắt chưa khô, cô ngồi trên bậc thang, hai chân để ở bậc phía dưới, cả người cuộn tròn.
Quý Quân Hành cầm khăn giấy trong tay, xoay đầu nhìn cô, cậu ngồi bên cạnh Lâm Tích, cách cô rất gần, gần như là vai kề vai.
Vừa rồi cô đứng ở đó, nước mắt như ngọc châu đứt dây, rơi xuống từng giọt.
Không nói chuyện, chỉ im lặng khóc, ngay cả âm thanh cũng không phát ra.
Không biết làm thế nào, Quý Quân Hành nhớ lại cảnh vừa rồi, thì cảm thấy khó chịu.
Trong lòng ngột ngạt đến phát điên.
Quý thiếu gia từ nhỏ đến lớn đừng nói là dỗ con gái, mà ngay cả tiếp xúc với con gái cũng ít, cậu không phải người thích tụ tập cùng con gái. Còn con gái khóc, đã từng thấy không ít lần, trong ấn tượng, bọn họ nếu không phải bò trên bàn lớn tiếng khóc, thì cũng là khóc rồi đá bàn ghế chạy ra khỏi lớp, tiếng động cực lớn.
Dù sao ở trong ấn tượng của cậu, con gái khóc động tĩnh rất lớn, cực kì ồn ào.
Lâm Tích khóc rất yên lặng, lúc cậu kéo cô đến chỗ này, cô vẫn không hề lên tiếng.
Nhưng cậu cảm thấy khó chịu, không phải là phiền, mà là khó chịu.
Giống như, cậu không thể nhìn thấy cô khóc vậy.
Rất lâu, Lâm Tích dùng khăn giấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508298/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.