Kết thúc đại hội tuyên dương, lúc các lớp lần lượt rời khỏi hội trường, Lâm Tích đứng trong hàng, vẫn có thể nghe thấy trong hàng lớp bên cạnh, thỉnh thoảng truyền đến ba chữ Quý Quân Hành.
Về đến lớp, còn nửa tiếng nữa là tan học.
Học sinh lớp một còn có thể kiềm chế, nhưng học sinh lớp khác thì hơi không kiềm chế được, ngoài hành lang thỉnh thoảng truyền tiếng cười đùa ầm ĩ.
Nào biết đã qua mười phút, vẫn không có giáo viên đến lớp. Mắt thấy sắp tan học, âm thanh trong lớp dần lớn hẳn lên.
Lâm Tích đang làm bài tập vật lý, âm thanh xung quanh hơi ồn, cũng không hề ảnh hưởng đến cô.
Lúc cô học, luôn có thể làm đến nhập tâm.
Cho đến khi cửa phía sau được đẩy ra, Tạ Ngang kinh ngạc vui mừng gọi, “A Hành, cậu về rồi.”
Mũi bút của Lâm Tích hơi ngừng lại, nhưng một giây sau, bút cô lại lần nữa chuyển động, tiếp tục tính toán trên giấy nháp.
“Thế nào?” Tạ Ngang hỏi.
Quý Quân Hành cởi áo khoác đồng phục ra, lộ ra áo T-shirt màu trắng bên trong.
Vẻ mặt cậu ung dung, lúc nghe thấy lời này của Tạ Ngang, dựa nghiêng lên ghế, “Cái gì thế nào?”
Tạ Ngang thấy dáng vẻ hoàn toàn không để ý của cậu, chợt kỳ lạ, “Bảo cậu lên phát biểu, cậu chỉ nói một câu, trưởng khối vậy mà không gọt cậu?”
Ngón tay Quý Quân hành khẽ gãi chóp mũi, vẻ mặt nhẹ nhàng, “Hiệu quả không phải rất tốt đấy ư.”
Lời mặc dù là nói như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508300/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.