Cho đến khi ăn trưa xong, Quý Lộ Trì ngoan ngoãn đến mức khiến Ôn Toàn liếc mắt.
“Sao hôm nay Trì Trì ngoan vậy?” Ôn Toàn ôm con trai nhỏ, hơi ngạc nhiên hỏi.
Quý Lộ Trì nhìn Quý Quân Hành ngồi ở sofa đơn đối diện.
Chỉ có điều Quý Quân Hành vùi trong sofa, chân dài chống tùy ý, ngón tay cứ ấn di động, giống như đang gửi tin nhắn. Nghe thấy Ôn Toàn hỏi như vậy, Quý Lộ Trì lại không nói chuyện, thì cậu cười khẽ một tiếng.
Ôn Toàn nghi ngờ nhìn sang.
Nào biết di động Quý Quân Hành reo, cậu đứng dậy, đi ra ngoài nghe điện thoại.
Quý Lộ Trì vừa thấy anh đi, thì đứng dậy khỏi sofa, chạy sang chơi xe ô tô điều khiển ở đối diện.
Ôn Toàn nhìn Lâm Tích, dường như rất nghi ngờ.
Lâm Tích không che giấu, nói chuyện trên gác xếp cho bà nghe, cô sợ Ôn Toàn quở trách Quý Lộ Trì, thấp giọng nói: “Trì Trì không phải cố ý đâu ạ.”
Ôn Toàn mỉm cười, nhìn cậu nhóc đang ngồi chơi xe ô tô trên chiếc thảm mềm mại.
“Dì còn không biết nó à, chắc chắn là muốn khoe khoang với cháu anh trai nó có bao nhiêu lợi hại đấy mà.”
Lâm Tích nghĩ đến cả một cái rương lớn đầy cúp, huy chương còn có giấy chứng nhận kia, cậu ấy thực sự rất lợi hại. Vừa rồi Lâm Tích lật những giấy chứng nhận kia ra, đều là giải thưởng thi đấu máy tính.
Cô lại nghĩ đến thầy Từ luôn đến tìm cậu.
“Anh trai Trì Trì rất giỏi máy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508294/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.