Bóng đêm như nước, nhìn từ xa, cả tòa nhà dạy học đều được ánh đèn chia thành từng ô vuông nhỏ, trong mỗi ô vuông đó đều đang sáng đèn, chỉ là có nơi yên lặng, có nơi ồn ào.
Bình thường giờ tự học tối, phòng học của lớp một luôn yên lặng đến mức ngay cả tiếng mũi kêu cũng có thể nghe thấy, lúc này giống có một giọt nước nhỏ vào trong chảo dầu, ầm ĩ không ngớt.
Điểm tuyệt đối môn toán, thực ra không phải không có.
Chỉ là không ai ngờ, điểm tuyệt đối lần nay lại là học sinh chuyển trường mới đến.
Đúng lúc có giáo viên lớp khác đến tìm Tôn Lệ Như, cô bảo mọi người im lặng.
Nhưng đây làm sao có thể, cô vừa đi, cả lớp liền nổ tung.
Không ít người châu đầu ghé tai bàn luận, đồng thời còn không ngừng xoay đầu nhìn về phía bên này.
Đừng nói người khác ngạc nhiên, mà ngay cả Giang Ức Miên cũng xoay mặt lại, vẻ mặt run rẩy nhìn Lâm Tích.
Lâm Tích đang sửa lại đề sai, cô cúi đầu, vẻ mặt nhàn nhạt, căn bản không bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn ở xung quanh. Giống như không hề ý thức được nhiều người đang nhìn mình đến vậy.
“Á đệch, em gái Lâm à, cậu lợi hại dữ.” Tạ Ngang nhìn bóng lưng gầy yếu trước mặt mình.
Cậu đưa tay huých huých Quý Quân Hành, cười nhạo hỏi: “A Hành, nói xem, bị một cô gái vượt qua cảm giác thế nào?”
Quý thiếu gia vốn đang làm bài tập, lúc này dứt khoát ném bút, liếc cậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508292/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.