Cửa sổ phòng học đang mở, từng cơn gió thổi vào, lúc này đã là cuối tháng chín, thời tiết Bắc Kinh dần mát mẻ, cho dù là gió sau buổi chiều, cũng không nóng chút nào, ngược lại thổi lên mặt rất thoải mái.
Tóc mai bên tai Lâm Tích, bị gió nhẹ thổi hất lên.
Gương mặt cô rất nhỏ, ngũ quan là kiểu xinh đẹp dịu dàng, chính là kiểu đẹp đến mức không mang tính công kích trong truyền thuyết.
Quý Quân Hành nhìn cô chăm chú, thấy cô không nói chuyện, đang muốn nói lại lần nữa.
Thì cô gái đối diện, hơi nhíu chặt mày, thấp giọng nói: “Thưởng gì chứ?”
“Thưởng cho cậu ấy.” Quý Quân Hành cảm thấy hơi buồn cười, điểm thi của cô có thể cao như vậy, nhưng thỉnh thoảng có đôi khi lại lộ ra vẻ mơ hồ, nhìn rất cuốn hút người khác.
Lâm Tích sửng sốt, lần nữa mở miệng: “Ý của tớ, chính là nói vì sao thưởng cho tớ.”
Quý Quân Hành bị giải thích này của cô chọc cười.
Cậu nhìn cô hỏi: “Ngữ văn lần này cậu thi được bao nhiêu điểm?”
“136.” Lâm Tích thật thà trả lời.
Quý Quân Hành hơi nhướng mày, “Điểm ngữ văn cậu cao vậy à, lợi hại.”
Cậu khen như vậy, Lâm Tích hơi mím môi, trên mặt lộ ra ý cười nhàn nhạt.
Con gái độ tuổi này, ngay cả khi không dùng sản phẩm chăm sóc da gì, cũng đầy collagen. Huống hồ là kiểu da tốt như Lâm Tích, dựa gần như vậy nhìn cô, đôi mắt đen láy cùng làn da trắng nõn, như thế là để bổ sung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508290/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.