“Bạn học, thẻ cơm của bạn còn nạp nữa không?” Nhân viên thấy Lâm Tích ngẩn người, không nhịn được kêu một tiếng.
Giang Ức Miên bên cạnh líu lưỡi nhìn con số trên thẻ cơm.
Hai……hai ngàn đó.
Gia cảnh Giang Ức Miên không tệ, còn là học sinh ngoại trú, bình thường buổi trưa và buổi tối sẽ ăn cơm ở trường. Bố mẹ cô mỗi tháng cố định cho cô một ngàn tệ tiền tiêu vặt, đủ để ăn cơm ở trường. Nhưng nếu muốn mua chút đồ gì khác, thì phải xin thêm tiền bố mẹ.
Cứ như vậy, mỗi lần cô nạp tiền vào thẻ cơm cũng chỉ nạp hai trăm, hai trăm mà thôi.
Ai mạnh tay, nạp cho Lâm Tích hai ngàn dữ vậy.
Giang Ức Miên đang muốn hỏi, Lâm Tích đã đưa tay lấy lại thẻ học sinh của cô.
Cô nhỏ giọng nói: “Ức Miên, tớ phải đi trước, cậu ăn cơm trước đi nhé.”
Nói xong, cô nắm thẻ học sinh chạy đi.
Vườn trường lúc này đắm chìm trong hoàng hôn, ồn ào mà náo nhiệt, trong nhà ăn chen chúc đầy học sinh chuẩn bị ăn cơm, tòa nhà ký túc thỉnh thoảng có học sinh cầm bình nước nóng ra ra vào vào. Trên sân thể dục cách đó không xa, có không ít người đang tập thể dục xung quanh đường chạy plastic, có học sinh trong tay cầm sách từ đơn, vừa đi vừa học thuộc lòng.
Sân bóng rổ càng náo nhiệt khác thường, hơn mười sân bóng rổ, đều bị chiếm giữ.
Giờ này rất nhiều nam sinh thà không đi ăn cơm tối, cũng phải đến đánh bóng.
Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508287/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.