Bạch Lê có chút không rõ đối với sự trầm mặc của Du Thanh, cho nên lại sa vào ánh mắt chứa đựng sự quý trọng trìu mến đến cực điểm của hắn, híp mắt hướng hắn cười rộ lên, hai má cọ cọ lên lòng bàn tay hắn, chồm qua hôn lên môi hắn một hơi.
Ánh mắt Du Thanh càng phát ra ôn nhu, tầm mắt cách một khoảng không mà miêu tả gương mặt hắn, thấp giọng hỏi:” A Lê, ta nhớ rõ khi lần đầu tiên gặp ngươi, ngươi đứng khóc trong sân của ta, vì sao?”
Bạch Lê nháy mắt mấy cái, có chút chột dạ, vội vàng chôn mặt xuống cần cổ hắn, cười hi hì nói:” Bởi vì ta không có cái gì ăn a, đói bụng lắm nên đương nhiên chịu khổ sở”.
Du Thanh yên lặng nhìn hắn trong chốc lát, thầm than một tiếng rồi ôm chặt lấy hắn, trong tay tất cả đều là xúc cảm nhẵn nhụi bóng loáng trên người hắn, nhịn không được một trận rung động, cằm nhẹ nhàng ma sát lên mặt hắn:” Quả thật là bé ngốc…”
“ Còn nói ta ngốc!” Bạch Lê không thoải mái mà gõ một chút lên tay hắn, lập tức lại tự mình một người vui vẻ mà cười rộ lên.
Du Thanh thấy bộ dáng này của hắn, vừa thích lại vừa đau lòng, tại trên chóp mũi cao cao của hắn hôn thân:” Mặc xiêm y vào được không? Sẽ cảm lạnh”.
“Ta không lạnh” Bạch Lê lại củng củng vào ***g ngực hắn, cười híp mắt:” Ta thích như vậy”.
Du Thanh đành phải bọc chăn lại càng chặt hơn, hận không thể đem hắn khảm sâu vào ngực mình.
Thân mật gần gũi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339905/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.