Từ sau khi biết được Bạch Lê ngốc hồ hồ mà thủ hộ mình ngàn năm, Du Thanh hận không thể đặt hắn lên đầu quả tim mà gắt gao ôm chặt, nguyên bản cũng đã yêu thích hắn đến cực điểm, hiện giờ lại nhiều thêm một phần áy náy cùng đau lòng, sự sủng nịch đối với hắn một ngày càng sâu hơn một ngày. Mới đầu chỉ là để ở trong lòng, hiện giờ tất cả lại biểu lộ tại trong mỗi tiếng nói mỗi cử động, mỗi lần nhìn thấy thần sắc vui sướng của Bạch Lê thì chỉ cảm thấy cuộc đời này đã đủ hạnh phúc.
Bạch Lê không biết rằng mình đã sớm bại lộ, chỉ biết vui mừng hoan hỉ mà hưởng thụ muôn vàn trân trọng cùng tất cả những sự ôn tồn mà Du Thanh dành cho hắn, khiến cho trong Tiết phủ này, tùy tiện một vị công tử hoặc thư đồng nào nhìn thấy, đều sẽ cảm thấy hắn từ đầu đến chân đều giống như được tắm táp trong mật ngọt. Có thư đồng hỏi hắn rằng có chuyện gì mà cao hứng thế, hắn liền thuận miệng nói là vì được qua tiết Nguyên tiêu khoái hoạt, dĩ nhiên là cao hứng! Khiến mọi người nghe được không hiểu ra sao.
Trước khi nhận thức Bạch Lê, Du Thanh đều là một mình sống qua ngày, khi tuổi còn nhỏ ngày lễ ngày Tết sẽ ở trong nhà hương thân ăn một bữa cơm, khi lớn thêm một chút thì sẽ không đến nhà người khác nữa, đi đi về về đều là tự thân một mình, loại ngày chỉ sự đoàn viên như tiết Nguyên tiêu này dĩ nhiên là sẽ không để ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339906/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.