Du Thanh không dự đoán được Bạch Lê phản ứng kịch liệt như thế, không hiểu mà ngẩng đầu nhìn hắn một cái:” Làm sao vậy?”
Bạch Lê mặt mang vẻ giận, một tay giật lại bức tranh, mặc kệ đối diện cô nương thần sắc khó coi, thật cẩn thận mà cuộn lại ôm vào trong ngực không muốn buông tay:” Bức họa này không bán!”.
Cô nương kia nhìn bức tranh này là vẽ hồ ly nên rất ngạc nhiên mới chọn nó, bất quá cũng không phải phi thường chấp nhất, tuy rằng trong lòng bởi vì thái độ Bạch Lê mà có chút không vui, nhưng không muốn tại trước mặt Du Thanh biểu hiện ra ngoài, chỉ cười cười, chuẩn bị nhìn bức họa khác.
Du Thanh đem Bạch Lê kéo xuống, nguyên bản muốn hắn ngồi bên cạnh mình, không nghĩ tới hắn lại ngồi xổm, bất đắc dĩ mà nhìn lại hắn một cái, thấy hắn ôm bức tranh như bảo bối, nhịn không được muốn cười:” Ngươi thích?”.
Bạch Lê gật gật đầu, ủy khuất mà nhìn hắn:” A Thanh, bức tranh này không bán được không?”
Du Thanh nhìn bộ dáng này của hắn, cười cười:” Hảo, không bán, ngươi thích liền cho ngươi”.
Bạch Lê nhất thời sắc mặt lộ vẻ vui mừng, ánh mắt quả thực có thể bắn ra ánh sáng, vẻ mặt thỏa mãn mà đi qua cọ cọ hắn.
Cô nương chọn tranh đối diện nhìn Du Thanh đối với hắn thân mật, dung túng như vậy, trong lòng có chút không tư vị, cũng không muốn chọn tranh, đứng lên nhìn Bạch Lê:” Ta chỉ thích bức trong tay ngươi, bán thế nào?”.
“ Không bán!” Bạch Lê nói như đính đóng cột.
Cô nương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339879/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.