Trời còn chưa sáng, Du Thanh cùng Bạch Lê đã sớm rời giường, ăn điểm tâm, dọn dẹp xong mọi thứ liền chuẩn bị xuất môn. Hai người không mang theo nhiều đồ lắm, chỉ có bảy tám bức tranh cuộn, dùng vải bố bao lại, Bạch Lê đoạt lấy rồi đeo lên trên vai.
Du Thanh thường ngày tự mình đeo, không có thói quen sai sử người khác, bởi vậy thấy thực không quen, ngặt nỗi Bạch Lê nói đây là việc mà thư đồng như hắn nên làm, không lay chuyển được hắn đành phải theo ý hắn vậy, may mắn đây đều là đồ nhẹ, liền không tranh chấp nữa.
Bạch Lê cướp được tranh cuộn thì vui vẻ ra mặt, gắt gao theo sát Du Thanh, đi một đường nói một đường, Du Thanh thấy bộ dáng hắn lải nhải đến mi phi sắc vũ, lại nhớ đến bộ dạng lần đầu tiên gặp hắn ngồi xổm trong sân không nói lấy một câu, không khỏi cảm khái, cười nói: “ Ta còn sợ ngươi sẽ không nói đâu, hóa ra là người có thể nói nhiều như vậy.”
Bạch Lê đã cùng hắn ở chung nhiều ngày, sự luống cuống lúc mới gặp đến giờ đã biến mất không thấy bóng dáng, đối với lời trêu ghẹo của hắn không thèm quan tâm, đầu mày khóe mắt đều là ý cười:” Ai bảo ta không nói được! Ta đâu phải người câm!”
“ Ta đây khi mới gặp ngươi, vì sao ngay cả nửa câu cũng nói không xong?”
“…..” Bạch Lê sửng sốt,buông xuống suy nghĩ cười rộ lên:” Không biết, không nhớ rõ.”
Du Thanh nở nụ cười nhìn hắn một chút, chỉa chỉa dòng suối nhỏ bên anh:” Nếu khát thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339878/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.