Du Thanh nhìn ánh mắt sáng đẹp hàm chứa ý cười của Bạch Lê, chính mình cũng nhịn không được mà mỉm cười theo, đứng lên nhường ghế, nhe giọng nói: “ Hảo, ngươi lại đây ngồi.”
Bạch Lê ánh mắt sáng hơn: “ Thật sự dạy ta a?!”
Du Thanh trong mắt dạt dào ý cười: “ Ta cũng đã đứng lên rồi, còn có thể lừa ngươi hay sao? Hay là ngươi không muốn học nữa?”
“ Học! Đương nhiên học!” Bạch Lê sợ hắn đổi ý, cái đầu hận không thể gật đến rớt xuống, vội vội vàng vàng lách người qua ngồi xuống ghế.
Mông vừa đặt xuống, cảm giác trên băng ghế truyền đến một cỗ ấm áp, ánh mắt chớp chớp, hai má đột nhiên hiện lên một rặng đỏ ửng nhạt đến nỗi khó phát hiện, vội hướng mắt nhìn người bên cạnh, khóe môi tạo nên ý cười rõ rệt.
Du Thanh chưa từng phát hiện thần sắc ấy của hắn, rút trang giấy trống bên cạnh ra bày trước mặt hắn, thấp giọng nói: “ Ngươi biết viết tên chứ?”
“ Sẽ!” Bạch Lê cười khanh khách mà gật đầu, tự biên tự diễn cầm bút chấm mực giơ lên trên trang giấy, dừng một chút nghĩ nghĩ, dị thường nghiêm túc mà viết xuống hai chữ “ Du Thanh “, tuy rằng xiêu xiêu vẹo xấu không nói nổi, nhưng là có thể phân biệt rõ ràng.
Du Thanh hơi hơi giật mình, cười khẽ: “ Ta hỏi là ngươi có biết viết tên của ngươi không, như thế nào lại viết tên của ta ra?”
“ A? Như vậy a?” Bạch Lê ngẩng đầu thần sắc ngây thơ nhìn hắn, làm Du Thanh cảm thấy khẽ run lên, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339877/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.