Du Thanh dựa vào nền ánh sáng mỏng manh nhìn thân ảnh Bạch Lê sờ soạng đi đến trên giường, nhịn không được cảm thấy buồn cười, hơi hơi xê dịch vô trong chừa cho hắn một chỗ nằm, lập tức liền không tự chủ được mà bắt đầu cảm khái.
Bình thường hắn có chút khiết phích, không phải bởi vì hắn thích sạch sẽ quá đáng mà bởi vì hắn đối với người khác luôn xa cách đạm mạc, bởi vậy đồ mình đã dùng qua thì hắn không muốn cho người khác đụng vào, một khi đã bị chạm vô, hắn không muốn dùng lại lần nữa.
Nhưng hôm nay đột nhiên toát ra cái ngốc tử dùng bát đũa của hắn thì không nói, bây giờ còn nằm trên giường của hắn, đắp chăn của hắn, thế nhưng hắn lại không cảm thấy chán ghét dù chỉ là một chút, cũng không biết tại sao, chính là không có biện pháp cùng hắn xa cách. Tuy rằng trước kia chưa từng gặp qua người này, nhưng mỗi lần vừa nhìn thấy đôi tròng mắt trong suốt kia của hắn liền tự dưng sinh ra cảm giác thân thiết đến kì lạ.
Bạch Lê không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, chỉ biết đầu mình có chút vựng vựng hồ hồ, người mình đi theo bảo hộ ngàn năm qua thế nhưng bây giờ lại ở gần mình đến thế, đã sớm vui vẻ muốn chết, nhưng cái mũi lại có chút lên men, thậm chí bắt đầu hoài nghi ngàn năm tìm kiếm cùng chờ đợi kia chẳng lẽ chỉ là một giấc mộng. Nhưng có giấc mộng nào lại thực đến vậy, rõ ràng đến thế?
Bạch Lê không phải là kẻ đa sầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339876/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.