Mặt trăng toát ra vầng sáng bàng bạc, bao trùm lên thôn xóm dưới chân Yên sơn, yên lặng an tường.
Du Thanh đọc sách xong có hơi mệt một chút, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ khép hờ, cảm thấy dưới ánh trăng mông lung vạn vật hoàn toàn yên tĩnh, khép sách trong tay lại để sang một bên, đột nhiên nhớ đến cái ngốc tử ban ngày nhìn thấy. Chẳng hiểu sao, đôi đồng tử tràn ngập đau thương ấy lại bất chợt hiện lên, vốn dĩ là người lạnh lùng nhưng vẫn không khỏi có chút lo lắng.
Hiện giờ trời dần vào cuối thu, ban đêm khó tránh khỏi lộ ra hàn ý, ngốc tử này còn chưa đến ăn cơm, cũng không biết đang ở nơi nào.
Than nhẹ một tiếng, quyết định đi ra ngoài hít thở không khí, sau khi mở cửa, lập tức ngây ngẩn cả người, không thể tưởng tượng được ngốc tử kia thế nhưng còn ngồi xổm trong sân.
Trước đó Bạch Lê đã trở về một chuyến, lôi mấy vị trưởng lão có cái hảo đầu óc từ trong chăn ra, bảo bọn họ nghĩ biện pháp cho mình, những trưởng lão nghe hắn nói sẽ theo đuổi một người nam tử cũng không có phản ứng quá lớn, một cái ngáp so với một cái còn muốn to hơn, bị quấy rối giấc ngủ đến phiền chết.
Nguyên bản yêu giới chính là hời hợt như vậy, đó cũng là điều bình thường, nhưng hôm nay việc Bạch Lê phải đối mặt có liên quan đến Du Thanh, sao có thể lạnh nhạt cho được, thấy bộ dạng này của bọn họ, lập tức liền phát giận: “ Các ngươi nếu không mang ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339875/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.