Bạch Lê đứng cạnh giếng nước trong sân, dưới chân là đường mòn đá thông hướng nhà chính, trên người mặc một kiện thanh sam cũ nát tẩy đến trắng bệch, một đầu tóc màu ngân bạch đã sớm biến thành màu đen, cứ như vậy lẳng lặng mà đứng nhìn Du Thanh, đưa lưng về phía hoàng hôn, xung quanh người như ánh lên một màu vàng nhạt.
Lúc này hắn đang đứng ngược sáng, Du Thanh không thể thấy rõ ánh mắt của hắn, tuy rằng cảm thấy người mặc thân trang phục này tựa hồ cuộc sống không bằng chính mình, nhưng ẩn ẩn vẫn là cảm thấy khí chất người này có chút không tầm thường, đối mặt với vị khách không mời mà đến chẳng biết từ đâu toát ra này, không khỏi có chút khó hiểu, sửng sốt trong chốc lát rồi nhẹ nhàng nói: “ Ngươi là…”
Thấy người đối diện không động đậy cũng không đáp lời, Du Thanh hơi hơi nhíu mày, nhấc chân bước tới, chờ đến lúc khoảng cách hai người càng ngày càng gần, đột nhiên thấy khóe mắt Bạch Lê lẳng lặng lăn xuống những dòng nước mắt làm hắn ngây ngẩn cả người.
Trước đó Bạch Lê đã đem bàn tính đánh đến kêu bùm bùm, đầu tiên là kêu tiểu Hòa cản trở việc hôn nhân của Du Thanh, chính mình thì thay một thân xiêm y cũ nát giả dạng đáng thương một chút, sau đó làm bộ như người cùng đường tha hương đến đây xin ở lại, trước tiên tìm cơ hội ở chung cái đã, về sau chậm rãi biểu đạt tâm ý của mình.
Nào có nghĩ rằng, từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Du Thanh hắn liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339874/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.