Du Thanh cúi đầu xem một bao lớn trước mặt hắn, lần thứ hai thở dài:” Sớm biết ngươi muốn lấy thân che chở, nên đem bức tranh giấu trong ngực, lấy quần áo che bên ngoài, hiện tại khen ngược, nhét một khối lớn như vậy”.
Bạch Lê suy nghĩ, nhất thời sắc mặt có chút thẹn thùng:” Quên…”
“ Ai… Ta cũng không suy xét chu toàn”. Du Thanh đem hắn ôm sát một chút, thấy mặt hắn toàn là tóc cùng nước mưa, nâng lên tay áo xoa xoa cho hắn.
Bạch Lê sửng sốt, nâng mặt lên ánh mắt không chớp mà nhìn hắn.
“Làm sao vậy?” Du Thanh đem mặt hắn lau xong, lại thuận tay lau những giọt mưa trên cổ hắn:” Ngươi nhìn ngươi xem, quần áo đều ướt hết rồi, có lạnh hay không?”.
Bạch Lê nghe hắn nói xong bất giác rùng mình một cái, cắn răng lắc đầu hướng hắn giơ lên nụ cười sáng lạn:” Không lạnh”.
Du Thanh thấy bên kia cổ hắn vẫn bị mưa tạt vào, mới lau xong lại bị xối ướt, liền cúi đầu đem ngoại sam của mình cởi bỏ, từ phía trước đem hắn bao lại.
Bạch Lê tránh thoát hắn:” Không cần! Chính ngươi mặc!”
Du Thanh không nói hai lời lại đem hắn kéo qua, lấy quần áo đem hắn bọc kín, cổ áo bên kia cũng kéo kỹ, thấp giọng nói:” Một bức tranh mà thôi, người liều mạng như vậy làm gì?”.
“ Ta thích!” Bạch Lê phản bác một câu, bất quá không giãy dụa nữa, tùy ý hắn đem chính mình bọc lại kỹ lưỡng, một lần nữa ôm lấy, tâm tình vui sướng tán loạn ở trong lòng, nhìn không được cười lên.
Du Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339880/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.