Thoại Uyên làm sao biết Hoàng Phi cũng có một mặt lưu manh. Cô ép lòng kiên nhẫn chờ anh có tâm trạng mới nói chuyện. Kết quả là sau bao nhiêu lần đi chơi, từ đầu buổi đến cuối buổi, Thoại Uyên chẳng thu được chút lợi lộc gì khiến cô bức bối vô cùng.
Thật ra Hoàng Phi cũng tức. Anh tự hỏi bản thân tệ thế nào mà con nhóc này chẳng có chút cảm tình gì với anh, dù giả tạo thôi cũng được. Sao một đám bạn bên kia luôn bảo con gái Việt Nam thích lấy Việt kiều để xuất ngoại và hay làm bộ làm tịch để mấy anh chú ý, hà cớ gì con bé này lại đi ngược số đông?
Thoại Uyên không thấy được biểu tình khó hiểu thoáng qua của anh. Cô đâu có thời gian. Bài vở quá nhiều, vậy mà cứ phải đi theo người ta la cà quán xá. Thoại Uyên bực lắm rồi nên không buồn giữ ý tứ gì nữa. Cô nhìn Hoàng Phi sốt ruột:
"Anh đã nói với nội của mình rằng anh không thích tôi chưa? Sao bà ngoại tôi vẫn ép buộc tôi yêu anh vậy?"
Hoàng Phi lại cảm thấy mất mặt tập hai. Mình thuộc con giáp nào mà gái thấy chán ghét vậy hả? Với lại sao cái mác Việt kiều chẳng giúp ích gì thế? Cho là nó vô dụng đi nhưng anh cũng đâu có xấu trai. Anh cao ráo sáng sủa lại thơm mùi đô, sao con nhóc này chỉ muốn anh biến ngay? Tự ái thật mà!
"Tôi đã bày tỏ quan điểm rồi, ai mà biết nội của tôi đang nghĩ gì."
Kỳ thực Hoàng Phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoa-thuan-yeu-duong/2727949/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.